Điều này làm chúng ta nhớ đến văn hóa Nokia, một huyền thoại kinh doanh toàn cầu của thế kỷ XXI. Nó được trang hoàng bằng đồ gỗ và cả thảm Ba Tư. Tom Watson, vừa trở về từ chiến trường, thì tin rằng đó là tương lai của con người và do đó là tương lai của IBM.
Giờ đây, Watson lý giải với cấp dưới của mình rằng: Dĩ nhiên vị CEO trẻ này sẽ gặp ngay phản ứng của những người đã quen với một IBM sản xuất máy tính. Giờ đây, IBM chỉ cần cải tiến cho phù hợp với thị trường dân sự, thay vì đem vứt chúng đi.
Gerstner, xuất thân là nhà điều hành kinh doanh thức ăn, đã làm một chuyện y hệt Watson, đó là tạm gác chuyện kinh doanh cái gì mà chuyển sang xác định lại triết lý kinh doanh như thế nào. Với nỗi lo lắng sẽ bị tụt hậu trong nền công nghiệp luôn biến động này, ông đã thúc giục những nhân viên cẩu thả và cộc cằn làm việc hăng say hơn và đặt áp lực buộc họ phải lo xa. Đó là tinh thần tiên phong, không ngại khám phá dù có thể mắc sai lầm.
Chúng ta cần quan tâm đến khách hàng sao cho giúp họ có lợi nhuận, để rồi họ có thể mua nhiều sản phẩm của IBM hơn nữa. Trước khi có thể làm cho IBM trở nên một tổ chức tư duy và tư duy toàn cầu, Watson thấy cần tránh cho IBM sai lầm như ông đã từng gặp. Kết quả là Watson có được 181 người khuyết tật do Supa tuyển.
Theo tác giả Rodgers và tài liệu của IBM, Watson từng làm chủ một cửa hàng bơ sữa chứ không phải hàng thịt. Các sách giáo khoa sơ cấp nhất giải thích rằng, nước Mỹ đã tận dụng cơ hội nằm ngoài khu vực chiến tranh thế giới lần hai. Nhìn xa trông rộng, Watson đã đặt trọn niềm tin vào công ty của ông.
Nhà vòm trên cùng là Ông rời khỏi chỗ dựa lưng và chồm người về phía trước, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính mạnh mẽ nhưng lời nói đứt quãng với những lần hắng giọng. Maney đã tìm thấy lá thư Watson gửi trả lời Đại học Harvard sau đó: Thư của các anh cho thấy các anh không quen thuộc với việc phát minh và sự phát triển Mark I của IBM.
Ông nói make money chứ không phải earn làm ra của cải chứ không phải kiếm tiền. Trong khi các nhà kinh doanh chờ đợi IBM (hay ai đó) kết hợp những cuộc cách mạng công nghệ đó lại trong một cái máy, để họ chuyển thành một sức mạnh, một phương tiện và các giá trị sử dụng cho việc làm ăn, thì IBM đã không làm. ăn lương đầu tiên là chân giữ sách, 6 đôla một tuần.
Ông có đủ tự do về pháp lý để nói và đủ cay đắng để chia sẻ. Đó là một thứ đạo lý giúp con người tự chống lại thói lười biếng trong lao động. Không có cái gì như thế cả và không bao giờ có.
Tom sẽ tiếp tục giấc mơ dang dở của Watson. Gerstner đã làm đúng theo điều mà Watson đã nói: Quan điểm này không chỉ cần cho các nhà lãnh đạo kinh doanh mà cho
nhà công nghiệp lớn với những quan hệ chính trị rộng khắp. Ông giữ nó trong ba năm, sau đó mới trả. Mạo hiểm để tiên phong trở thành một loại gien trong tinh thần IBM.