Chi bằng đem tình thế khó xử của quan bảo cho họ biết, yêu cầu họ giúp quan. Nêu thực tế không có con thì chúng ta nuôi con nuôi. Chủ cửa hàng kêu la ầm nào là cán bộ thuế nghe lời người khác, tin người khác hãm hại ông, mắng chửi các cửa hàng bán thuế lá khác gì đố kị mà bịa đặt tố cáo ông ta.
Danh tiếng Củng Toại nổi như cồn. Khi bọn này mà cải tà quy chính thì chúng cho là việc xử lý sai lầm của người khác là việc dễ dàng, thường cực đoan. Anh phải cự tuyệt một cách đầy tình cảm và hữu nghị, làm cho đối phương biết anh rất đồng tình nhưng không thể làm được việc bạn nhờ, lời lẽ phải rất uyển chuyển dịu dàng.
Hàm nghĩa này tất người quảng cáo không thích. Đó là vận dụng cái gọi là sách lược tị thực kích hư (tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu). Trong đáy lòng những người như cậu Trương thường mang một ý nghĩ mới.
Hai là nhử một cách khéo léo tự nhiên. Đột nhiên Trần Lĩnh bỏ đi, Tưởng Giới Thạch trong lòng không vui, tuy không nói ra được nhưng không thể không lộ ra. Nếu anh không muốn đàn gảy tai trâu thì phải hy vọng đối phương hiểu ý của anh.
Mọi người lại vỗ tay ào ào để khuyến khích cổ vũ cô ta. Trần Ngọc Thư nói tiếp: “ ông đã đến đây vậy tôi xử lý ông" và chìa tay ra bảo tiếp: “Trần Đông tiền của tôi đâu Trần Đông đáp: "Tôi không thiếu tiền ông, con tôi thiếu tiền ông. Không biết là hư cấu, giám đốc công ty thương mại nọ bèn nói rằng: thật ư? Hôm qua các anh còn đang mời cho cơ mà? Giám đốc xí nghiệp rượu bèn dùng phương pháp thị ý tỏ ra vẻ chân thành nói rằng: "Thương trường là chiến trường mà, các anh là người thông minh chắc là cũng biết.
Khổng Tử biết việc này thở dài ảo não. Công hiệu không thể nói hết được. Nói quanh xảo diệu cốt ở tâm
Một lần nọ, trước khi treo bảng, Ninh Vương em của hoàng đế Huyền Tông ngầm đưa cho Lý Lâm Phủ một danh sách 10 người yêu cầu ông xếp lên đầu bảng. Một khi bí mật mà anh biết đã công khai hóa thì sẽ vỡ lở ra nên đối thủ không còn sợ anh nữa. Cơ quan hành chính đưa các bộ trưởng, viện trưởng làm cố vấn tư vấn quyết sánh khiến cho họ chức cao mà vô vị, đó là thủ đoạn minh thăng ám gián.
Ngôn ngữ là công cụ giao tiếp của con người. Cháu không cần giấu bác nữa, Quân vây thành cho là chẳng có việc gì đáng kể, một số ít quân lính đứng xem.
Cho nên giáo Viên Trương suy nghĩ thông suốt không giống như giáo viên Hoàng đi tranh cãi nhất định đòi phải dạy năm thứ 10. Khi cần thiết thì khéo léo ám thị cho đối phương biết một cách tế nhị. Trịnh Trang Công vẫn bình tĩnh nói rằng: "Không cần thiết.
Còn nếu nói với một người: "Thôi, đừng đánh nhau nữa!" thì lại dễ bị hiểu nhầm là thiên vị, người không được khuyên sẽ cho anh là đồ súc sinh. Theo quy định, khi quân địch hơn 5. Có người biếu ông chiếc gương cổ có thể soi 2000 lý.