Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.
Thôi, cứ chiều cái dạ dày. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Mẹ thì độ này da sạm đi.
Ông đã quên những lạc thú ấy. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ.
Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ. Định dừng viết thì lại có chuyện.
Theo một cách của riêng em. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.
Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn).
Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy.
Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn. Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy.
Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm. Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.