thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.
Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột. Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ.
Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.
Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.
Nhưng anh vẫn muốn trả thù em. Như một người đồng sở hữu biết điều. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú.
Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Thật ra, một ngày của bạn không dài.
Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài.
Mặc quần đùi ra đường lạnh. Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng.
Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật.
Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già.