Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì. Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì.
Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Tua nhanh thôi, mệt rồi.
Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy.
Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.
À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn.
Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế.
Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần.
Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.
Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này.
Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Tôi về, cũng đỡ in ít.