Vậy mà tôi đang viết. Hồn nhiên đến đáng sợ. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.
Cái cuối có phần họ nói đúng. Và có lẽ cả hướng thiện. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội.
Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc.
Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Cái bướu ở lưng lồi lên.
Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa.
Đều ngập trong nước mắt nhân gian. Và rồi họ thả xe tôi ra. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm.
Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ.
Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Chúng ta có hai cái rỗng. Ngọn lửa bén rễ rất nhanh.
Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Cuốn sách thì vớ vẩn. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.