Buổi học sau, "tội nhân" đó đứng dậy, nhìn thẳng vào các bạn, đọc lớn tiếng những lời chửi đó của họ. Người Hòa Lan, trước khi vô nhà, phải cởi giày ra, để ở bực cửa. Một người học trò của tôi Albert B.
Tức thì sự phản đối của tôi trái ngược lại hẳn chắc các bạn đã đoán được. nhưng ông nói cách mơ hồ làm sao! Không rõ ràng, không giảng giải chi hết). Mà nghĩ cho kỹ, chúng ta có gì đáng tự phụ đâu? Bạn có biết ngu xuẩn với thông minh khác nhau sao không? Rất ít: chỉ hơn kém nhau một chút xíu chất i-ốt (iode) trong hạch giáp trạng tuyến của ta.
Chẳng những ruồi mà người cũng vậy. Ông Amsel làm đại lý cho một nhà bán ống chì và lò sưởi bằng đồng, từ lâu nay vẫn kiếm cơ hội bán hàng cho một xí nghiệp đúc chì lớn ở Brooklyn. Tôi nói với ông rằng ông đã chỉ bảo với tôi rất nhiều, và tôi nghe nói mà mê.
Như vậy chẳng hơn ư? Nhưng họ mắc phải cái lỗi thông thường là chỉ nghĩ tới cái họ muốn. Chăm chú nghe một người khác, khác gì nhiệt liệt khen họ.
Catherine, Hoàng hậu nước Nga, không chịu đọc những thư mà ngoài không đề: "Hoàng đế ngự lâm". , bán được máy cho một trong những nhà thương lớn nhất ở Brooklyn. Ông chạy ngay lại khách sạn của Chaliapine và gặp mặt, ông than thở, giọng thành thật, não nùng: "Đáng tiếc cho em quá! Thiệt đáng tiếc! Tất nhiên là em ca không được rồi.
Người này thiệt thạo nghề, ông làm cho một khách hàng đương thịnh nộ hóa ra hài lòng. Chính đảng Cộng hòa cũng phản kháng, đòi Ngài từ chức. Thượng đế hình như cũng ghét bỏ chúng ta và tôi không còn một mầm hy vọng nào hết!".
Đàn bà luôn luôn tự hỏi tại sao chồng họ không chịu gắng sức làm cho gia đình được sung sướng hơn là gắng sức thành công trong nghề nghiệp hoặc thương mãi. Không, ông nói: "Thầy có thể nghiên cứu việc này được. (Vậy mà nhiều người dám cho rằng bà đần độn vì không thuộc sử ký!).
Dù hàng của ông tới giờ nào đi nữa thì chúng tôi cũng rất vui lòng nhận và gởi đi mau chừng nào hay chừng đó. Thầy đã chỉ đường cho tôi một cách rõ ràng, thông minh lắm. Chỉ một sự hăm hở tự nhiên lại hôn cha trước khi đi ngủ, đủ chứng điều đó.
Mà không ai biết nơi đó rõ hơn ông. Sau cùng, ông ta cố mời ông Gaw dùng bữa trưa với ông ta. Rockefeller cũng theo cách đó, khi ông muốn xin nhà báo đừng chụp hình con ông.
Von Bulow biết rằng đáng lẽ phải khen trước đã rồi mới chê, nhưng trễ quá rồi, chỉ còn mỗi một cách vớt vát là: đã lỡ chê trước thì phải khen sau vậy; và năng lực của lời khen thiệt mạnh, kết quả dị thường: Tể tướng kính cẩn trả lời: "Thần đâu dám có ý đó. Một hôm, hai cha con triết gia R. Tôi: - "Bà không biết tôi đâu.