Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối. Mặc quần đùi ra đường lạnh.
Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Hắn phải lừa phỉnh mình. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.
Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn.
Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Anh đang hạnh phúc.
Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác. Trơ trọi giữa phố đông.
Cô gái bảo: Vô duyên. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Cái giấc mơ của mình không mất.
Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh.
Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện.
Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa. Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.