Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.
Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.
Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Lúc đó, tôi trống rỗng. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên.
Còn lười và nhát, thì chịu. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.
Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.
Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau.
Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm. Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được.
Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay. Nhưng muốn làm một tấm gương thì có.