Nhưng ông đã phí công công kích và đã hoàn toàn thất bại. Đáng lẽ tôi không nên mua thì phải". Chỉ mang lại bất hạnh cho gia đình và diệt hết nguồn ân ái mà mấy bà quý hóa nhất.
Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn. quá thế này, quá thế khác. Tại sao ta thương loài chó? Tại chúng tung tăng, vui mừng đón rước ta, làm cho ta vui lòng khi thấy chúng.
Ông ngắm nghía từng bộ phận nhỏ một, từ nệm ngồi cho tới cái khóa cửa, tới thùng xe, nhất là những chi tiết nào do ông Chamberlain sáng tạo cho tiện lợi, thì ông cứ muốn ghi nhớ lấy và chỉ cho bà Tổng thống, cho nữ Bộ trưởng lao động Perkins và cô thư ký riêng của ông. Thưa ông Eastman, trong khi đứng đợi, tôi ngắm phòng giấy ông. Sáng dậy, thấy tấm "ra" ướt, bà nó bảo: "Ngó này, đêm qua lại đái dầm nữa".
Tại đó đã có viên kỹ sư coi xưởng dệt, viên chủ sự coi việc mua, viên chủ sự coi việc bán và ông hội trưởng công ty. Không, ông nói: "Thầy có thể nghiên cứu việc này được. Họ biết rõ hơn bạn công việc của họ, vấn đề của họ.
Người ta đã phục tài y, lại hỏi ý kiến y. Anh này nhút nhát, đứng xa xa, không nói nửa lời, mà tên của anh trước sau chỉ nhắc tới có một lần, vậy mà trước khi từ giã, Tổng thống đưa mắt kiếm anh ta, bắt tay anh ta, gọi tên anh ta và cám ơn đã mất công tới. "Cách hay hơn hết để thắng một cuộc tranh biện là tránh hẳn nó đi".
Một người đàn bà được vừa lòng, một gia đình hòa hợp, cần thiết cho hạnh phúc của đàn ông hơn là một gia tài cả triệu bạc. Thành thử nhiều quá, làm không xuể và xe của ông phải đợi, hàng của ông phải gởi trễ. Ông đã thử đủ nghề nhưng chưa bao giờ có ý dạy đánh bài hết.
Và người đó là ai? Chính là ông Ken R. Lần thứ tư, trước khi về nhà sứ giả đã nghiễm nhiên thành một Hội viên danh dự trong "Hội bảo trợ những người dùng điện thoại", mà ông đó mới sáng lập. Sự vội vàng tự buộc tội của tôi đã làm cho ông chưng hửng, hết giận.
Ông lại cố nài xóa bỏ giao kèo và Chaliapine lại thở dài nói: "Này, thôi chút nữa ông trở lại xem sao. Tôi suy nghĩ và hai ngày sau tôi lại tìm người đó, và nói: Phải, rồi sao nữa? Bạn xoa tay hoan hỉ.
Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tròn. Vậy chúng ta cùng xét lại xem sao nhé?". Thế mà đáng lẽ gây với ông ấy, tôi lại cám ơn ông! Tôi hứa với ông xóa nó đi vì "một người ngăn nắp như ông, tính toán mỗi một cuốn sổ tất là ít lẫn lộn hơn các viên kế toán của tôi phải tính toán sổ của cả ngàn khách hàng".
Harvey Firestone, nhà sáng nghiệp một kiểu vỏ xe hơi, nói: "Tôi đã nghiệm thấy rằng tiền bạc không đủ ràng buộc người có tâm huyết. Suốt thiếu thời, cậu đi học cả thảy có sáu năm. Trong 20 năm nữa, có lẽ tôi không còn tin tới nửa lời tôi đã nói trong cuốn sách này.