Mọi thứ vẫn như thế. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn.
Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy.
Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.
Ông bảo: Em nói tiếp đi. Tốt hơn là nên nhập vai. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.
Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Viết thế đủ chưa nhỉ.
Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên.
Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi.
Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Thôi, năm nghìn đi ạ.