Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.
Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra.
Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Theo một cách của riêng em. Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ.
Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ. Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.
Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.
Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Lải nhải cũng là chơi. Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.
Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi.
Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.
Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.