Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.
Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ. 18 tuổi là được tự do. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ.
Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu.
Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài. Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót.
Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát.
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.
Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Những giọt nước mắt bằng gỗ.
Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. Không phải điệu cười chua chát.
Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên.