Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.
Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.
Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Tôi không thích mèo. Tôi vẫn không nói lời nào…
Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn.
Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.
Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Vào ngủ tiếp đi con. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn.
Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.
Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ.
Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn.