Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác.
Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.
Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Chả muốn viết tí nào. Có lẽ là phim hình sự. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén. Ăn xong lên giường nằm. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.
Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Tôi chốt trong, không thưa. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.
Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.
Thôi ạ, cháu chả biết nói gì. Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.
Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi. Thế thì anh không dám.
Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn. Hoặc về sau mới lí giải được.