Làm như thế tôi sẽ tránh được sự hối tiếc về sau và luôn nắm bắt được những dịp may đến với mình. Tôi biết làm gì với hắn ta nữa đây? Ngay cả người cha hiền lành của hắn cũng vì hắn mà tiêu tán hết sản nghiệp. Rượu của ông ấy rất thơm và ngon.
Việc cho vay rất dễ dàng, nhưng nếu cho vay không khôn ngoan thì rất khó đòi lại. Hadan Gula ngồi thẳng người trên lưng con lạc đà và xúc động đáp lại: Thời gian đầu, những khoản nợ còn ít và nhỏ nên tôi vẫn còn chi trả được.
- Ngay lúc mới trưởng thành, tôi đã thường suy nghĩ về những người giàu có. Sau đó, những đoàn thám hiểm Châu u, Châu Mỹ bắt đầu ồ ạt tiến đến khai quật và tìm kiếm. Và đáng tiếc là tôi đã để vuột mất nó.
Còn tôi, tôi đã trả lời với anh như thế nào nhỉ? Tôi thú nhận với anh rằng cái túi của tôi cũng lép xẹp chẳng khác gì anh! Nguyên nhân của tình trạng thảm hại này là gì nhỉ? Tại sao chúng ta không biết cách làm ra nhiều vàng bạc, hoặc ít nhất là đủ để chúng ta ăn và mặc? Tôi được một thủ lĩnh sa mạc người Syri mua với giá hai bạc. - Sao cậu lại nói như vậy, Tarkad! – Dabasir cao giọng.
Nói xong, Hadan Gula lần lượt lột những khoen tai, rồi những chiếc nhẫn trên các ngón tay ra và ném mạnh về phía sau. - Đúng là một suy nghĩ tinh tế! – Arkad lên tiếng tán thưởng. Không gian như chùng xuống, không một ai lên tiếng trả lời.
Một nửa số tiền thu được tao sẽ dùng để trả tiền bột mì, mật ong và củi lửa. Megiddo đúng là một người bạn khôn ngoan và tốt bụng đối với ông. - Thật bất công quá! – Hadan Gula kêu lên phẫn nộ.
Tất cả đều được tôi cất giữ cẩn thận trong cái hòm này. Còn ông, nằm dài trên cát, ông nhìn lên những vì sao trên trời và nghĩ ngợi về số phận phía trước của mình. - Xin đừng dừng lại! Anh hãy vui lòng nói tiếp đi! Có phải chính anh đã từng được vị nữ thần đó phù hộ và thắng bạc ở các sòng bài không?
Vậy xin nhờ quý vị, những ai đã từng trải nghiệm sự việc trên hãy kể lại cho chúng tôi nghe được không? Thoáng thấy vẻ thèm thuồng trong đôi mắt của anh ta, ông cảm thấy lo sợ nên đã bỏ chạy trước khi Zabado vồ lấy khay bánh. - Tôi xin có ý kiến! - Một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc tươm tất đứng dậy.
“Hãy bảo vệ và phát triển tài sản của bạn bằng cách đầu tư vào những nơi an toàn, đáng tin cậy, với lãi suất cao nhất có thể được”. Chờ cho mọi người yên lặng, Arkad mỉm cười một cách độ lượng trước sự đùa cợt đó, rồi nói: Sau cùng, khi ông đã thành thạo công việc nướng bánh, ông ấy đã dạy cho ông biết cách làm bánh mật ong.
Sau mười năm kể từ hôm nay, con hãy trở về nhà thăm cha và thuật lại mọi việc cho cha nghe. Chúng đang tru lên từng hồi trong cái đói. Trước đây, tôi cũng nghèo khó và đi làm thuê như các anh.