Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự. Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn.
Được nói chuyện, được trao đổi. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi.
Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Tôi và thằng em lại về.
Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Tôi chưa làm thế bao giờ. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.
Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.
Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.
Chả muốn viết tí nào. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường.
Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm.
Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế.
Tất nhiên là họ không có ác ý rồi. Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ. Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời.