Sẽtop1

Thấy người tình ngon hơn chị gái, nữa đêm thanh niên mò vào phòng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ông Schwab từ đó lấy câu ấy làm châm ngôn hành động. Ông viết: "Khi mê man vào công việc cần phải làm, ta thấy yên ổn dễ chịu, bình tĩnh hoàn toàn trong tâm khảm và khoan khoái dịu được thần kinh". Ông Both Tarkington luôn luôn nói: Tai hoạ gì trời đất bắt tôi chịu, tôi cũng chịu được hết, chỉ trừ một tật đui thôi.

    Những chứng khoán của Công ty ông, được Sở Hối đoái Nữu Ước cho là có giá trị. Khi tôi nghĩ vậy, tôi thấy trước kia tôi ngu quá. Đáng lẽ oán hận và thương thân trách phận như vậy, ông nên tự hỏi tại sao ông không được các người làm công cảm ơn.

    "Ít lâu sau ngày được giải ngũ, tôi tự lập cơ nghiệp. Chính nó đã gây ra nhiều sự đau khổ hơn bất cứ trận chiến tranh hay bệnh thiên thời nào trong lịch sử trái đất này. Đức Chúa Giê Su chữa khỏi mười người hủi trong một ngày mà chỉ có một người cám ơn Ngài thôi, thì tại sao ta mong được người khác nhớ ơn ta nhiều hơn Đức Chúa?

    Được như vậy, không còn gì hơn nữa". Ông cũng dịch những tác phẩm của Dante và tất cả những công việc đó làm ông bận rộn luôn luôn, quên hẳn chính thân để mà lấy lại được sự tĩnh trong tâm hồn. Việc ngập tới cổ, mà không bao giờ làm xong được cả.

    Còn nếu tôi đã lầm, thì thiên thần sẽ chứng giám cho thiện ý của tôi và lịch sử sẽ lên án tôi". Chúa đặt tôi tới dòng nước trong. Bạn xả hơi ra sao? Bạn bắt đầu để cho tinh thần nghỉ ngơi hay để cho thần kinh hệ nghỉ ngơi trước? Cả hai cách đều không được.

    Việc đó làm cho ông mê man bất tỉnh, về nhà ăn xong ông nằm bẹp đến hai giờ. Chín năm đầu đó thiệt là cay đắng vì kết quả ông chỉ kiếm được có 20 Mỹ kim, trung bình khoảng một xu một ngày! Ba mươi lăm năm làm nghề dạy người lớn ở Nữu Ước, tôi nhận thấy một phần đông học trò của tôi tiếc đã không được xuất thân do một Đại học đường.

    Vậy nếu hạn chế số lỗ là 5 Mỹ kim, thì có thể lời khá lắm vì trong 12 lần chỉ có độ năm lần bị lỗ". Quân địch thả thuỷ lôi tấn công chúng tôi luôn 15 giờ. Tôi giận tới nỗi nhất định không khi nào trở về nhà nữa.

    Mà tiền giắt lưng thì ít, tiêu gần cạn rồi. Lạ lùng thay, bỗng tôi thấy tâm hồn bình tĩnh. Sau đó tôi thấy một điều quan trọng, là nếu tôi làm việc như tôi thật tâm thích nó, thì rồi tôi thích nó một vài phần được.

    Ít lâu sau, chúng tôi mời bạn bè lại nhà dùng bữa. Không bao giờ tôi rảnh một giây để lo tới cái gì khác ngoài công việc đương làm, và đêm tới, chân đau như dần, cũng không còn nghĩ gì được. Ông nói với tôi rằng khi chiến tranh thứ nhì bùng lên ở u Châu, ông gần như chết điếng, lo về tương lai đến nỗi mất ngủ.

    Ông ta lượm hằng triệu bạc mà chết, chết hồi có 61 tuổi. Nếu không sẽ mau quên lắm. Ông cho một người bạn cho vay một số tiền lớn và người bạn đó vỡ nợ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap