Đến nỗi có lúc chúng tôi quên rằng anh nói khó nghe như thế nào. Chính nhờ điều này ông đã gây một ấn tượng mạnh. Kể từ đó mỗi lần nghe lại ca khúc Remember?, tôi đều thử khám phá ra những cảm xúc khác lạ, một nét hay mới nào đó.
Thứ lỗi cho mình nhé, mình đến đằng kia chào ông sếp một tiếng. Khi ấy ông là đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc. (Con trai của Joe DiMaggio).
Nào bây giờ thì hãy trở lại Những phương pháp vàng của chúng ta. Việc cô gái gọi điện cho chàng trai thì quá bình thường. Anh chàng giậm chân thình thịch, cụp tay lên miệng làm loa rồi hét toáng lên: Moppo! Moppo! Về nhà ngay! Cậu… đang chết!.
Khi kể câu chuyện này Sinatra đã làm cho khán thính giả cười vỡ bụng. Thậm chí ngay cả vợ của Sullivan cũng liên tục đưa tay lên dụi mắt. Và tại sao họ có một vốn tri thức lớn.
Tôi thích ông ở khía cạnh một vị khách mời và quý trọng ông ở cương vị một con người thành đạt. Hoặc nếu thoáng thấy người quen ở gần đó, ví dụ bạn đó tên là Stancey chẳng hạn, thì bạn có thể hô lên: Stacey này, bạn có biết Bill không?. Có thể là nhờ giọng điệu nghe đã buồn cười lẫn cách nói tỉnh như không của George.
Và không hiểu nổi sao người ta cứ thích hỏi lại chúng ta câu này: Chết thật, ban nãy anh nói cái gì thế?. Tôi kể lại câu chuyện này không phải chỉ để bạn cười giống Benny. Nó từng bắt chước anh từ lời ăn tiếng nói cho đến sở thích.
Có những điều ngày xưa thì được nhưng ngày nay lại không. Em ơi có nhớ? Hãy nhớ lời thề hẹn của em. Nếu có một điều ước, tôi chỉ ước gì được nằm thẳng cẳng xuống một cái giường và ngủ.
Lúc bạn đang nói cũng phải biết lắng nghe chính bạn nữa. Giọng nói của tôi khó nghe thì tôi cười bằng ánh mắt, cười bằng cử chỉ. Sau đó Everett đã viết một lá thư cho Lincoln: Tôi phải thừa nhận bài nói dài hai tiếng đồng hồ của tôi không tác động nhiều đến công chúng bằng những gì anh nói trong hai phút!.
Nó đã hoạt động trong sạch hơn bất cứ ngành công nghiệp nào khác từ một trăm năm nay, cho đến giờ phút này. Tâm lý mà, ai lại không thích nói (thậm chí nói say sưa) về những điều mà mình quan tâm đến. Một khi bạn đã giới thiệu rình rang như vậy, đâu ai còn bất ngờ nếu chuyện của bạn quả thật rất vui? Trái lại, nếu nó bình thường thì tất cả mọi người đều thất vọng!
Nhiệm vụ của tôi là chờ đến 9:30, tôi sẽ gạt cần điều khiển tắt sóng đài ABC, rồi nói vào micro: Đây là đài phát thanh WKAT-Miami, Miami Beach. Bạn thấy đấy, chúng ta hoàn toàn có thể chiến thắng trong những cuộc đàm phán, chỉ cần có chút tài tranh luận và biết học hỏi những người như Herb Cohen, như Bob Woolf… Nếu làm được như những gì họ làm, nói được như những gì họ nói, chắc chắn một ngày nào đó bạn cũng thành công như họ. Còn Dick Cavett lại là một phát ngôn viên giỏi khác.