Tức thì những bức thư và dây thép ùa vào phòng tôi để chửi tôi, bao vây tôi như bầy ong vẽ. Ông làm cách nào mà thành công? Thì đây, giải pháp của ông: Dù bà có lầm lỗi gì đi nữa, ông cũng không bao giờ chỉ trích bà, không bao giờ trách bà nửa lời, và nếu ai cả gan chế giễu bà thì ông chồm lên để bênh vực bà một cách chân thành dữ tợn.
Viên "thám tử" nhóm lửa ở sau nhà, nung một thanh sắt cho tới trắng ra và dọa sẽ dí vào đứa nhỏ nào dám dẫm lên vườn cỏ! Sau cùng, được lòng quý mến của bà ta chẳng vô cùng thú hơn là làm cho bà ta tức giận mà tự ái sao. Sách dày 307 trang, bằng một cuốn sách đáng giá hai đồng.
Bây giờ người ta không biết xây nhà đẹp như vậy nữa. Chàng liều mượn hai ngàn rưỡi mỹ kim rồi đi về miền Đông. Khi khách hàng tới, người bán xe hỏi: "Ông giúp tôi được một việc không? Tôi biết ông sành về việc mua bán xe hơi lắm.
Tôi không chỉ trích ai, chê ai hết, tôi khuyến khích và khen ngợi. Ông làm cách nào mà thành công? Thì đây, giải pháp của ông: Sau khi mất hàng tuần cổ động ráo riết trong đám thợ để mở sẵn con đường hòa giải, ông diễn thuyết trước đám thợ đình công. Trúng rồi đây! Cá cắn câu rồi.
Khi George Pullman và Carnegie tranh nhau độc quyền chế tạo những toa xe lửa có giường ngủ cho một công ty hỏa xa nọ, hai bên chỉ trích lẫn nhau, đua nhau hạ giá, thành thử đều không lời. Phải lớn tuổi mới biết xét đoán được. Đây tiền sửa chúng tôi tính như vậy đây.
Trong khi ông nói, tôi trút vali của tôi lên trên mặt bàn: 32 lọ kem thoa mặt, đều của những hàng cạnh tranh mà ông biết. Một nhà tâm lý viết: "Thử bình tâm tự xét, bạn sẽ thấy điều mâu thuẫn sau này: bạn mê man chú ý tới việc riêng của bạn mà thờ ơ với hết thảy mọi việc trên thế giới. Khăn bằng hàng Cachemire đồ xứ cổ, giường ghế đóng ở Pháp, bức tranh của họa sĩ ý Đại Lợi và những tấm màn bằng tơ, di tích của một lâu đài bên Pháp.
Cho nên ông để cho Tổng thống Wilson tưởng rằng chính Ngài đã có quyết định đó. Vậy khi mất cái vui rồi, muốn kiếm nó lại thì không cách nào bằng hành động như nó đã trở về với ta rồi. Vậy chúng ta cùng xét lại xem sao nhé?".
"Vả lại, còn mất cái lợi này nữa. "Một câu châm ngôn cổ nói: "Ruồi ưa mật". Không phải vì ông có ý tưởng đó mà tôi tin dùng ông.
Như vậy bạn đỡ tốn thì giờ và đỡ cả bực tức. Tôi không có gì để chữa lỗi hết. Nếu ông muốn mỗi bữa cơm thường là một bữa tiệc, thì xin ông đừng bao giờ chê bà nhà nấu nướng vụng; đừng bao giờ bực mình mà so sánh những món của bà làm với những món của cụ bà làm hồi xưa.
Những đức lang quân ở Mỹ nên noi gương bà. Ông ta không biết nghĩ làm sao hết. Nhưng vẫn quyết chí học, học một mình.