Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.
Bạn sẽ không trình bày nhiều. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi. Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ.
Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó.
Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.
Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên.
Nhưng bác ta không tin. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo.
Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện.
Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn.
Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.