Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Nhưng cũng thông cảm với ông ta.
Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân.
Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.
Người bảo đời là bể khổ. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.
Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực.
Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại. Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Ôi, cuộc đời của bác tôi.
Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt. Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng.
Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.
Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Để chờ một sự thật tươi đẹp. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.