Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật.
Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Nhà văn ngồi lại một mình.
Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về.
Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy. Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi.
Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn.
Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ.
Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng. Mệt và không thích thú. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng.
Ngại nói là ta mất xe. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.
Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.