000 nghề đó, và bốn phần năm nữ học sinh cũng thế. Ông viết: "Con người chúng ta bây giờ so với con người mà chúng ta có thể thành được, khác nhau xa, cũng như người mơ ngủ so với người thức tỉnh vậy. Vì sông mổi giây một thay đổi mà người tắm trên khúc sông đocũng vậy.
Ông làm thế nào để sống lâu như vậy? Trước hết, cố nhiên là ông thừa hưởng của tổ tiên sự trường thọ cũng như những người khác thừa hưởng một đặc điểm về thể chất của ông cha. Nói một cách khác, chúng ta cần chú ý đến nỗi khó khăn song đừng lo lắng. Vậy định lệ thứ nhất là: thu nhập những sự kiện.
Tôi vẫn không chừa, tôi xuẩn quá. Vì ông ấy gần như luôn luôn có lý. Nhưng cái mặt của chị thực là một tai nạn cho người vác nó.
Tất nhiên tôi dặn họ phải làm vui lòng ngườii một cách nhũn nhặn, thân ái. Tôi khờ dại đến nỗi không thấy rõ tôi rất cần một viên giám đốc giảo hoạt coi chừng những con số chi. Song thân tôi làm việc như mọi: 16 giờ một ngày.
Người bị mạt sát không là Hitler mà là Thomas Jefferson [32]. Má tôi đi được ba năm thì ba tôi bị tai nạn mà mất. Một năm nay không lụt, trùng mùa, chúng tôi mua bò về nuôi mập ú.
Các bạn nhớ trong câu kinh đó chỉ xin cơm cho đủ ngày một thôi, chứ không phàn nàn về cơm ôi mà hôm qua đã phải nuốt đâu nhé. Nghe đoạn, tôi nhận thấy đã lầm lẫn một cách thê thảm khi một mình tranh đấu ghê gớm với đời mà chẳng biết cậy ơn thiêng liêng của Chúa. Học cách tổ chức, ủy quyền cho người khác để có thì giờ chỉ huy và kiểm soát.
Thành thử tôi tự mua thêm những nỗi bất mãn. Ông ta thử cả hai, nhưng đều vô hiệu. Làm như vậy mà có thể thay đổi luôn được cả đời bạn nữa thì cũng bõ công lắm chứ! William James trong bài tuỳ bút Kinh nhật tụng về đạo xả hơi nói: "Sự căng thẳng, hấp tấp, lăng xăng, hổn hển, cuồng nhiệt của đời sống người Mỹ.
"Tôi đã hành động như thằng ngu và lỗi lầm của tôi nhiều vô kể". Cách đây ít lâu, tôi có dịp gặp ông Robert Mayard Hutchinson, Hiệu trưởng Đại Học đường Chicago. Trước hết, nếu có thể được, xin bạn rán lựa nghề mà bạn yêu.
Nói một cách khác, William James bảo rằng không thể chỉ dùng ý chí để quyết thay đổi cảm xúc mà cảm xúc thay đổi ngay được, nhưng chúng ta có thể thay đổi những hành động và một khi hành động thay đổi thì tự nhiên tư tưởng cũng đổi thay ngay. Tôi đã học được một bài học mới, không cò lo lắng, không còn tiếc thời phong lưu trước, không lo về tương lai nữa. Má tôi dạy trong một trường làng, còn ba tôi làm trong một trại ruộng, mỗi tháng được 12 Mỹ kim.
Đừng để trên bàn một thứ giấy tờ gì hết, trừ những giấy tờ liên quan tới vấn đề bạn đương xét Trong khi đợi tôi, ông nhặt một lá cây, quấn làm chiếc còi. Nhưng nào đã hết chuyện.