Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.
Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp.
Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Này, lấy cho chú mấy chai bia. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.
Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.
Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn.
Một kẻ lạc loài vô cảm. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.
Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.
Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc.
Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa.