Khá nhẹ nhõm và yên bình. Để khám phá đến tận cùng. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng.
Và những cái xác cháy khét lẹt. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Một số người giúp đỡ nhiều.
Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi.
Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống.
Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây.
Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra. Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài. Chuông điện thoại reo.
Nhưng tôi không quen phản đối. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
Bạn cần làm việc, cần vận động. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình.
Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn.