- Ồ, tôi không có ý làm cho cậu bực mình hay coi nhẹ những gì cậu đạt được. Sự sợ hãi mong muốn của anh cuối cùng đã được khẳng định: "Ta sẽ không bao giờ gặp may mắn. Một hôm ông tụ tập tất cả các hiệp sĩ của vương quốc tại vườn hoa trước lâu đài và nói:
Chiều xuống cùng với ánh nắng nhạt dần. Những lời thần Gnome đã nói vẫn còn ám ảnh anh. - Tất nhiên ta biết mi là ai.
Ngày ấy, lúc nào người ta cũng thấy hai thằng bé gần nhom quấn quýt đùa giỡn bên nhau. Chẳng ai nói lời nào. Vì thế Nott lên ngựa đi hỏi thăm tất cả những sinh vật anh gặp trên đường về nơi cư ngụ của thần Gnome.
Khi ấy, Max - một người nổi tiếng được hầu hết mọi người trong vùng biết đến như một biểu tượng thành đạt trong kinh doanh và cuộc sống - đang ngồi trên chiếc băng ghế dài, vô tư ngắm nhìn dòng người tản bộ quanh những lối đi rợp bóng mát trong công viên. Điều này khiến anh cảm thấy sợ hãi, nỗi sợ hãi này còn tồi tệ hơn cả lần anh vừa nói chuyện xong với thần Gnome. Sid im lặng hồi lâu và chợt ngước nhìn thẳng vào mắt Merlin.
- Bởi vì hồ của ta không có sự lưu thông. Đó là một cảnh tượng đáng kinh ngạc. Không chỉ có thế, sai lầm của ngươi là không đi tìm biện pháp mà luôn đi tìm lý do biện hộ, củng cố cho sự mất niềm tin của mình.
Tất cả các cư dân của khu rừng Mê Hoặc đều nhận thấy và theo dõi sự hiện diện của hai kẻ xa lạ vừa mới xâm nhập vào đây. Chàng chỉ có thể nhét đầy hai túi lớn treo lên yên ngựa, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đủ giúp chàng bón được một mảnh đất nhỏ phì nhiêu tươi tốt. Còn với những ai dám tin, dám tạo ra các điều kiện của sự may mắn thì họ không tin vào những điều may rủi.
- Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào? Nói xong, Bà chúa hồ chợt biến mất trong sự kinh ngạc của Sid. Thế ngày mai chàng sẽ làm gì đây? Biết đâu còn có những việc rất cần thiết mà chàng chưa làm thì sao? Chàng đã làm việc suốt đêm để dự phòng cho điều đó.
Chàng không còn nghĩ thêm ra được ai để hỏi nữa. Biết đâu chàng có thể giúp bà được một chút gì đó. Sid phóng ngựa về đến lâu đài vào sáng ngày hôm sau.
Tôi đã có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, rối thứ tư, và cứ thế. Tìm một cây kim dưới bể xem chừng còn dễ hơn gấp ngàn lần. Làm sao ta có thể tìm được một cái cây bốn lá nhỏ xíu trong khu rừng bí hiểm đó.
Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu. Cũng vào ngày hôm đó, Sid thức dậy trễ hơn một chút so với ngày thường. Vì anh cũng chẳng còn biết phải làm gì khác nữa nên Nott quyết định đi gặp nói chuyện với Ston - Mẹ của các loại đá.