Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Cô gái bảo: Không.
Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được.
Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.
Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa.
Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa. Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất.
Màu xanh của bể bơi. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua.
Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.
Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng.
Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh. Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong.
Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá. Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi.