Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế.
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.
Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy.
Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai.
Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.
Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt.
Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày.
Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.
Ông có thể yên tâm rằng, tôi sẽ đền bù xứng đáng để ông và vợ ông có thể sống an nhàn đến đầu bạc răng long. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.