Ngày cứ tàn dần nhưng vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. - Được rồi, nếu cậu muốn thì tôi cũng công nhận rằng sự may mắn "trên trời rơi xuống" quả thật là khó hiện hữu trên đời nhưng rất ít khi nó xảy đến với chúng ta và nếu có thì cũng chẳng kéo dài được mấy. Merlin đứng nhìn theo Sid cho đến khi tiếng có ngựa xa dần.
Đó là một buổi chiều mùa xuân đẹp trời tại công viên trung tâm. Cậu không biết là chín mươi phần trăm những người từng trúng vé số đã phá sản hay trở về tình cảnh trước đây trong vòng cchưa đầy mười năm kể từ ngày họ trúng số sao? Ngược lại, sự may mắn thật sự có thể đến với ta nếu ta thật lòng mong nó đến. - Và điều quan trọng hơn cả là chính anh không hề mong rằng mình sẽ tình cờ tìm ra cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận cho mình.
- Bây giờ thì anh có thể sống đến suốt đời với sự may mắn đó. Anh lúc nào cũng muốn mọi chuyện dễ dàng thuận lợi. Nhưng ngay khi Nott chuẩn bị leo lên lưng ngựa thì Sequoia bắt đầu lên tiếng.
- Dĩ nhiên rồi! Còn ai khác hơn là Sequoia nữa đây. Bỗng nhiên một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của Jim. Chàng nhớ lại lời dặn của người ông quá cố: Cuộc sống sẽ mang lại cho cháu những gì cháu đã cho đi.
Giọng cười của bà vừa chói tai vừa sâu thẳm và vang xa tới hàng vạn dặm. Còn với những ai dám tin, dám tạo ra các điều kiện của sự may mắn thì họ không tin vào những điều may rủi. Sáng sớm hôm sau khi vừa tỉnh giấc, Nott - hiệp sĩ khoác áo choàng đen - đã sẵn sàng bắt đầu cuộc tìm kiếm của mình.
Anh đứng thẫn thờ ra đó mà suy nghĩ. - Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trên đường từ khu rừng Mê Hoặc về đây. Nó không thể nào mọc được ở đây.
Trái ngược lại với Nott, trong cùng sáng hôm đó, hiệp sĩ Sid tỉnh dậy trong sảng khoái và đầy hy vọng hơn bao giờ hết. Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên. Chẳng có một cây bốn lá nào mọc được ở đây cả.
Chưa bao giờ có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này cả, thậm chí chỉ là một cây ba lá cũng không. Cuối cùng thì mọi việc đã ăn khớp vào nhau. Đó là lý do tại sao chẳng có loại cây bốn lá nào mọc ở đây cả.
Anh đã làm gì sai nào? Sao anh lại thấy khổ sở đến thế? Anh tự hỏi: "Ta xứng đáng có được may mắn. " Nghĩ về sự thất bại của người khác làm Nott cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái hơn, thậm chí cả thích thú nữa. Điều này chưa bao giờ xảy ra trong hai ngàn năm qua.
Ngày cứ tàn dần nhưng vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. - Ngược lại à? - Max ngạc nhiên không biết Jim đang ám chỉ điều gì. Tay chàng rớm máu và dính đầy đất.