Stacey đã mời tôi là một trong năm người phát biểu tại lễ tang. Tôi nghĩ cách hỏi này không có gì là sai cả. Và còn vô số việc cần thiết khác phải luyện tập…
Thế là tôi cứ quanh quẩn ở đó, chờ đợi một cơ hội. Nếu có dịp xem tôi nói trên đài CNN, bạn hãy nhận xét giúp tôi về phong cách của Larry King nhé. Nhưng dù ở nơi đâu, bạn cũng nên nằm lòng một nguyên tắc chung nhất: lắng nghe và cởi mở.
Không ai đến đưa tang Bob Woolf để nghe Larry King nói! Chúng tôi, tất cả chúng tôi, đến đó vì Bob và vì còn nợ anh ấy một lời chào tạm biệt. Khi gặp phải chuyện gì không như ý, hãy cố quên nó đi và nghĩ đến những việc khác có thể đem tới niềm vui cho bạn. Nhưng vào buổi tối đến chương trình của tôi thì Jim lại xỉn quắc cần câu.
Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Hãy chỉ nên nói những nét chính yếu, cắt xén và cô đọng lại câu chuyện dài lê thê của bạn. Thật ra tối hôm ấy khách mời của tôi là Bill Hartack, một vận động viên đua ngựa.
Nhiều người thích dùng các thuật ngữ nghe có vẻ thời thượng chứ không muốn dùng những từ quen thuộc bình thường. Bạn đã đề xuất và khuyến khích mọi người cùng bàn bạc một vấn đề nào đó. Đừng tiết kiệm những lời khen khi họ làm việc tốt.
Không phải bởi Frank sẽ kể cho bạn nghe anh là một ngôi sao ca nhạc lừng lẫy như thế nào (sinh thời anh chưa bao giờ làm thế!), mà là nhờ vào kiến thức sâu sắc của anh về lĩnh vực âm nhạc. Danny Kaye đã hát một trong những ca khúc nổi tiếng nhất của anh cho người mẹ ấy nghe. Câu chuyện sẽ được tiếp nối sống động hơn.
Chúng tuần tự đi vào đầu bạn rồi chinh phục bạn tự lúc nào không biết. Rogers kể chuyện này trong một buổi thảo luận những chiến lược cho doanh nghiệp. Bạn sẽ làm gì? Đứng nhìn vì không có đủ tiền hay là tích cực ủng hộ đây?
Anh tha hồ nói về cảm nghĩ, hành động của mình trước những việc đang diễn ra một cách tự tin và đầy phong độ. Đang bồi hồi với những câu chuyện nhớ về quê hương không sao kể xiết, chợt nhìn thấy ánh đèn sáng rực rỡ từ tòa Nhà Trắng bên kia (bữa tiệc này chúng tôi đã tổ chức ở tòa nhà lịch sử Decatur), thì lúc đó đột nhiên câu chuyện lại hướng về… Nhà Trắng, rồi thì chuyện quốc gia, chuyện quốc tế… Và sau đó? Một cuộc bùng nổ đề tài. Đừng chải chuốt câu văn bóng mượt mà sáo rỗng.
Phải hết sức tập trung khi phát biểu, tránh tối đa việc nói lạc đề. Tiếp theo, tưởng tượng rằng bạn đang đứng trước khán giả và bắt đầu nói. Sau đó anh ta càng làm tôi phát hoảng khi nói rằng đã xin nghỉ hẳn một ngày làm việc, đến thư viện tra cứu tài liệu, để nói đôi nét về lịch sử thương thuyền, rồi giới thiệu tôi lên nói về tương lai.
Nhưng Frank đã làm tôi rất đỗi ngạc nhiên khi anh nói: Tôi đã thường hát ca khúc này nhiều lần rồi. Còn ông thì sẽ nói với họ rằng ông chống lại nó. Ngay từ hồi còn ngồi trên ghế nhà trường, Herb đã chứng minh được tài đàm phán thiên phú của mình.