Sẽtop1

Loạn luân với chị dâu ngực khủng cực dâm đãng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.

    Chứ trước đây thì um nhà rồi. Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.

    Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay.

    Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Lại về nhà bác ôn thi.

    Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.

    Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.

    Dù mẹ không bay, không bay đâu. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn.

    Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.

    Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.

    Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau. Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap