- Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones. Đó là một điều mà anh không thể chấp nhận được vì bản thân anh - cũng giống như Jones - luôn là một trong những nhân viên xuất sắc nhất của công ty. Nhưng khi tớ hỏi vì sao cô ấy lại tự quyết những điều không thuộc thẩm quyền của mình và liên hệ với những người đó mà không hỏi ý kiến tớ, cô ta cho rằng dựa trên những gì tớ đã dặn dò thì cô ta có toàn quyền quyết định đối với dự án đó, và cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cần thiết để đảm bảo dự án được thành công.
Khi nhìn thấy nụ cười bắt đầu nở trên môi James, Jones nói: Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng. - Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn.
Thói quen nghiện cà phê nhằm chống lại tình trạng căng thẳng liên tục trong công việc khiến anh vô cùng đuối sức và rất hay bực bội, cáu kỉnh. Sự khác biệt lớn nhất mà James tự nhận thấy ở bản thân mình đó là anh không còn phải ngồi lì trong văn phòng suốt cả ngày để giải quyết một khối lượng công việc đồ sộ, đồng thời anh đã tạo được thói quen khen tặng, động viên và lắng nghe nhân viên nhiều hơn để tìm ra những giải pháp tốt hơn cho công việc. - Hai tuần trước, tớ giao cho Jessica đảm nhận một công việc quan trọng.
Anh vẫn đang đi đúng đường, vấn đề là anh chỉ đi hơi chệch một tí mà thôi. Jones luôn đến công ty sau khi đã dùng xong bữa sáng và lúc nào cũng về nhà đúng giờ để quây quần cùng gia đình bên bữa tối trong căn nhà ấm cúng của mình. Anh mỉm cười khi nghĩ đến Jones - một người anh họ, một người bạn, và cả một người thầy tuyệt vời của anh!
Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Cho hai nhà được một bữa liên hoan lớn! Cậu hãy nhìn lên đây.
- Cậu nói cho tớ nghe đi, tớ đã sai ở điểm nào? Tớ đã phác thảo công việc rất rõ ràng cho Josh biết. Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có: Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng.
Tớ yêu cầu cô ấy nhắc lại tất cả những gì mà tớ đã nói với cô ta khi giao dự án đó. Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc. Mọi người đã hoàn tất những công việc đơn giản, và những công việc còn lại đều phức tạp hơn, nên James phải mất nhiều thời gian hơn.
- Chẳng có lý do gì mà cậu phải làm lại từ đầu cả. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau.
Josh cảm thấy lo lắng vì e ngại sắp phải đón nhận những điều tồi tệ nhất. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian.
- Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn. Và James sung sướng ngắm nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của vợ trong vòng tay mình. Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối.