An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ.
Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Bố nhường khán đài A cho chúng tôi.
Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.
Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Chúng tôi đi thay quần áo. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.
Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Chả phải bổn phận gì. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được.
Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Trẻ con hay người lớn.
Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. - Tôi rất mừng vì điều ấy.
Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực… Một điều rất hệ trọng.
Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Nhất là một khuôn mặt cũ. Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên.
Tóm lại là không được bi quan. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím.