Nhà văn nhắm mắt lại. Muốn được tin tưởng một lúc. Cái thùng rác lở loét hơn.
Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy. Hoặc biết nhưng không rõ.
Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được.
Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn.
Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì.
Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.
Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.
Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo.
Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.