Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng.
Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Còn tĩnh tâm mà viết.
Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Bạn sẽ không trình bày nhiều. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự.
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều.
Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ.
Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.
Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.
Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi.
Không cất đấy, làm gì được nhau. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt.