Không ngủ cũng phải nằm. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.
Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Chuyển sang máy mát xa. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí.
Để tránh những hận thù. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có).
Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.
Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy.
Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.
Tóm lại là không được bi quan. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.
Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Tiếng máy của mình đã tắt. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác.