Nhưng tôi ngại rằng cái phong trào chỉ trích và nghi ngờ các vị chỉ huy mà ông rải rác trong quân đội sẽ trở lại hại ông. Có một lúc, anh dâng bà ta một món rau cần, rau chỉ có chút xíu, mà dọn vô một cái đĩa đại hải. Ông có thể tiếp tôi một lát được không?
Thứ nhì: ông thành thật chú ý tới khán giả. Tuy bị mắng như tát nước vào mặt vậy, nhưng ông Franklin óc đã già dặn và khôn, hiểu rằng như vậy là đáng, và ông nghe lời, tự sửa tính ngay để tránh những thất bại tai hại sau này. Nay thì nó sẽ kéo dài ra không biết đến bao giờ.
Tôi yêu khán giả của tôi", vừa tiến ra ngoài sân khấu. Tolstoi là một văn sĩ nổi danh nhất hoàn cầu. Ta ngồi yên ổn trong toà Bạch Cung này mà ra lệnh thì thật dễ.
Cuộc thương lượng đó đưa tới một khế ước, nó thay đổi cục diện kỹ nghệ thiết lộ ở Mỹ. ''Tôi được nhờ nhà tôi nhiều hơn là được nhờ những người khác. Bạn có muốn biết làm sao cho một người đàn bà mê bạn không? Cái đó mới tài! Không phải bí quyết của tôi đâu, mà của bà Dorothy Dix.
Rồi sau khi nói chuyện với họ về trận mạc, ông xoa vết thương tự ái của họ: "Tôi xin lấy tư cách một quân nhân nói chuyện với hai Ngài cũng là quân nhân. Xin các bạn nhỡ kỹ điều ấy. Cho nên, bắt đầu tháng ba là chúng tôi phải sa thải một số nhân viên đi.
Tức thì họ tiến cử một người mà chính ý tôi cũng muốn chọn. Chân lý đó đúng khi bạn viết tiểu thuyết cho độc giả coi. Đó là lỗi đầu tiên của hãng.
Lòng anh thành thật cho nên làm cảm động tất cả thính giả. Hỡi sĩ tốt, mục đích của chúng ta là Địa Trung Hải". Lần sau, có nói chuyện với ai, xin bạn nhớ tới điều đó.
Tôi đã khuyên cả ngàn thương gia như vầy: "Các ông luôn trong một tuần lễ, lúc nào cũng mỉm cười, gặp ai cũng mỉm cười. Ông Nicholas Murray Putler, giám đốc trường Đại học Columbia nói vầy: "Dù kẻ đó học hành tới bực nào nữa thì cũng vẫn là thiếu giáo dục". Vị Vương hầu khôn khéo Von Bulow đã hiểu phương pháp đó là quan trọng từ năm 1909.
"Bài diễn văn của anh thiệt hay; đáng khen lắm; không ai làm hơn được. Tỏ ra rằng ta tin nơi tài năng họ, rằng họ có tài mà họ không ngờ. Tôi hiểu, hôm trước không phải anh trông nom bữa tiệc.
Đặt những câu hỏi bắt người ta phải trả lời "có" là một điều rất dễ. Trong nghệ thuật dùng người, chưa có lời khuyên nào chí lý bằng lời đó, cho nên tôi muốn nhắc lại: "Bí quyết của thành công là biết tự đặt mình vào địa vị người và suy xét vừa theo lập trường của người, vừa theo lập trường của mình". Hơn nữa, bạn sẽ tiến được một bước lớn trong nghệ thuật dẫn đạo người.