Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.
Bác vòng sang phía trái tôi. Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng.
Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc.
Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm.
Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.
Mà đời người thì có mấy đâu. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé.
Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Nghĩ có vẻ khúc chiết.
Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết.
Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Là người thì nên thế. Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang.
Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Anh dạy em, biết, quay ngay. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.