Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta.
Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác: Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.
Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia.
Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Trượt theo hai bên má.
Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Và có một cái đầu luẩn quẩn.
Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn.
Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.
Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Rõ ràng phải đi trình báo.
Tự giác làm một số việc. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất.