Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà.
Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.
Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá Em sẽ thôi là một sinh linh.
Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm.
Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó. Dù mẹ không bay, không bay đâu. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ.
Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần.
Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo.
(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Hót nhiều cũng không hay lắm. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian.