Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ.
Cậu ấy là người tốt. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.
Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp.
Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn.
Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.
Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.
Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.
Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Chạy đi mua thì không có hứng.
Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào. Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình.
Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Chỉ biết mình mãi mãi lăn.