Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.
Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình.
Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy. Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại.
Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu.
Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng.
Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên.
Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây. Mất thương hiệu hơi bị phiền.
Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.
Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm.