- Mình đã có đất rồi, bây giờ mình cần biết mảnh đất đó cần bao nhiêu nước thì đủ. Ta là Chúa tể của Số phận và May mắn. Cây Bốn Lá thần kỳ chứ gì?
Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này. Cho dù nếu chàng chọn đúng vị trí thì Cây Bốn Lá thần kỳ cũng không thể nào mọc lên được ở một nơi đầy đá như vậy được. Thảo nào mà mọi cư dân trong khu rừng này đều coi anh là một tên ngốc, mất không biết bao nhiêu thì giờ để tìm kiếm một cây bốn lá sẽ không bao giờ mọc lên ở đây.
- Ngươi và con ngựa trắng của mình đang làm gì bên hồ của ta đó? Ngươi muốn gì ở đây? Ta mới vừa gặp một gã cũng như nhà ngươi. Tôi cũng luôn tìm kiếm những cơ hội mới ở bất kỳ nơi nào có thể. Anh chẳng biết làm gì hơn ngoài việc chạy đi săn đuổi vài sinh vật hay con thú kỳ lạ.
Tôi không nghĩ là mình đã sáu mươi tuổi rồi. Hãy nói cho ta nó sẽ mọc ở đâu. Nhưng sau những lúc như vậy chàng luôn tự nhủ: mình đã làm những việc nên làm, điều này còn quan trọng hơn việc liệu chàng có may mắn chọn đúng chỗ hay không.
Anh sẽ đi tìm Sid cùng về, nếu có bị cười vào mũi thì dẫu sao hai cũng còn đỡ hơn một. - Dĩ nhiên rồi! Còn ai khác hơn là Sequoia nữa đây. Thần Gnome sống dưới lòng đất và tạo ra tất cả những đường hầm xuyên khắp khu rừng này.
Và kết quả cuối cùng thật tuyệt vời. Thời gian sắp hết rồi! Hai chàng hiệp sĩ phải mất hai ngày rong ruổi liên tục trên ngựa mới đến được nơi mình mong muốn.
Một không khí im lặng bao trùm cả khu vườn, không ai nói với ai lời nào. Anh quá bị ám ảnh bởi thực tế đó quá đến nỗi không thể nào nhìn sự việc một cách toàn diện và sáng suốt hơn. Thần Ston trú ngụ trên đỉnh của Núi Mẹ, một ngọn núi cheo leo đầy những hòn đá tảng gai góc.
- Khoan đã, thưa Người. Nhưng nếu vậy thì đó không phải là một sự may mắn thật sự rồi. Ta sẽ bảo ông ta tự mình nhổ Cây Bốn Lá thần kỳ lên.
Ngươi có thể đến đó mà lấy. Hãy bắt đầu ngay, bạn cũng có thể tạo ra may mắn cho chính mình. Nhưng khu vườn không còn như trước đây nữa: nó đã được lát đầy gạch.
- Ngươi biết là ta chưa tìm được rồi còn gì! Ston, ngươi hãy nói cho ta biết, có phải là trong khu rừng này chưa bao giờ có một cây bốn lá nào mọc lên phải không? Hoặc cũng có thể là nó mọc quanh đây, lẩn khuất trong những tảng đá này? Thật lạ thay, càng làm việc, chàng lại không còn suy nghĩ nhiều về việc cái nơi mà chàng đã vun đất, đã mang lại nguồn nước và đã làm quang cây cối liệu có phải là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc hay không. Ngay sau đó, những hạt giống nhỏ lấp lánh như bọc vàng từ trên không trung bắt đầu rơi tỏa xuống khắp nơi theo cơn gió.