Nói cho rộng thì người chỉ huy các xí nghiệp quyền hành lớn, nhưng có hơn gì anh đào đất không? Có lẽ còn kém nữa, vì anh đào đất thường được ngủ say hơn họ, ăn ngon miệng hơn họ. C Link kể trong cuốn Khám phá loại người. Chúa đã dạy một bài học thực nghiệm vô giá.
Tại sao Trời già độc địa bắt đứa cháu của tôi đi? Tại sao một thanh niên dễ thương như vậy - có cả một tương lai xán lạn trước mắt - mà lại phải chết? Tôi không tin có thể thế được. Cuốn Quẳng gánh lo đi. Tại sao vậy? Vì bà ấy đã bảo hiểm về tật bệnh.
Ông theo lớp giảng của tôi. Tôi luôn luôn quay cuồng. Dầu đến Tổng thống Hoa Kỳ cũng không thể bắt ông dậy để nghe điện thoại khi ông đã "nằm quay ra ngáy".
Chúng ta chỉ cầu sao cho mỗi người thành một bạn tốt, yêu mến đồng loại, chân thành và tận tâm trong tình thương yêu và trong hôn nhân. Tôi biết bạn đã nghe câu ấy đến ngàn lần. Đi một khúc đường ngắn với bà vợ càu nhàu, có thể mệt hơn là sánh vai đi 20 cây số với một giai nhân mà mình thương yêu.
Mỗi lần bà nhà bắt được bạn không theo đúng những quy tắc trong cuốn này thì bạn để bà phạt 10 đồng. Nhưng các huấn luyện viên gìa gấp hai, bà tuổi họ lại không mệt chút nào. Vậy mà con người có bệnh thất vọng cố cựu này cũng công nhận rằng tính tình vui vẻ và sự vui sống là thuốc bổ nhất cho sức khoẻ của con người.
Nhưng truyện bà là truyện thiệt chớ không phải tưởng tượng đâu. Khi nào nhận thấy được điều đó, thì con trở về và con sẽ hết bệnh". Giáo sư William James khuyên ta "làm bộ như chúng ta can đảm, rồi chúng ta sẽ thấy can đảm, "làm bộ như" chúng ta sung sướng rồi ta sẽ sung sướng.
Nhiều khi có những nỗi riêng không bàn với ai được, cả với những người thân thiết hoặc bạn chí thiết nữa. Ông đã đọc tiểu sử ông Booker Washington, nên nguyện suốt đời sẽ chuyên tâm giáo huấn những người đồng chủng nghèo khổ và ngu si nhất. Quân đội Hoa Kỳ đã áp dụng tắc này.
Lần thứ ba, một ông bạn đồng nghiệp, hỏi ý tôi về một bệnh nguy kịch. Nhưng một hôm không biết nghĩ sao Kipling lại trồng hoa trên bãi cỏ kia, Balestier thấy vậy liền sôi máu lên, la ó, chửi rầm rĩ. Tình thế nguy ra sao? Có thể tệ hơn được không? Có thật là vô hy vọng không?
Vậy nếu hạn chế số lỗ là 5 Mỹ kim, thì có thể lời khá lắm vì trong 12 lần chỉ có độ năm lần bị lỗ". Bettger, một người đã thành công nhất ở Mỹ luôn hai chục năm nay trong nghề bán vé bảo hiểm. Mới đầu, tôi cứ tưởng anh đã đổ quạu.
Tôi không tự chủ được tư tưởng. Vậy chúng ta nên nhớ quy tắc thứ bảy này: Khi nào họ bằng lòng hợp tác với người một cách bình đẳng thì họ sẽ hết bệnh.