Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn.
Lúc đó tôi không có nhà. Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất.
Màu xanh của bể bơi. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ.
Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản. Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền.
Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.
Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Dùng hay không dùng thì có sao.
Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Rất nhiều người quen đến thăm. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát.
Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.
Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Đúng mà cũng không đúng. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo.
Tôi cất tờ giấy vào cặp. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó.