Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt.
Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo.
Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em.
Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ. Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống.
Phải có mối quan hệ. Họ biểu trưng cho chính họ. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ.
Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt.
Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.
Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.
Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi. Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi.
Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.