Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên.
Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.
Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội.
Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình.
Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng. Một số người giúp đỡ nhiều. Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa.
Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.
Người ta, người ta lấy đấy chứ. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Chỉ là ta đang viết.
Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.
Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Có điều, con đường thì khác.