Cái này họ cũng nhầm. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.
Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.
Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy.
Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Đó là một niềm an ủi.
Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người.
Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.
Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.
Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.
Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.
Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại.