Sẽtop1

Thấy thư ký ngon, quản lý chuốc thuốc mê nện rồi quay phim lại tống tình

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Con mèo nằm trên nóc tivi.

    Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác.

    Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ.

    Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó.

    Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào.

    Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Làm thế nào để ngừng viết. Nói thì hay mà làm thì rất dở.

    Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn.

    Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét.

    Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả.

    Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap